TIME TO DIE/ Đã đến lúc chết

Director/ Đạo diễn: Dorota Kedzierzawska
Screenwriter/ Kịch bản: Dorota Kedzierzawska
Cast/ Diễn viên: Danuta Szaflarska, Krzysztof Globisz, Marta Waldera, Patrycja Szewczyk
Genre/ Thể loại: Drama/ Chính kịch
Released/ Năm công chiếu: 2007

The script was written especially for the actress Danuta Szaflarska, who was 91 years old at the time of filming. “Time to Die” is the story of elderly Aniela, the owner of a once beautiful, now run-down wooden villa. After many, many years, she is finally, before our very eyes, seeing her dreams come true – she is finally “freed” of the last tenant, forced upon her by the after World War II. At last she is once again the master of her own house. But this beautiful, long-awaited moment is far from what she had hoped. Her only son does not want to move back into his mother’s house with his family, nor is he willing to take up its much-needed renovation. Shut off from the world, enclosed in her enormous house, Aniela has constant conversations with her only house mate, companion and guardian – her dog. In the twilight of her days, she must not only face the present, but also the past. Is her life a win or a loss? She never asks herself this question out right. But perhaps we will?

  • RGB tiff image by MetisIP
  • RGB tiff image by MetisIP
  • RGB tiff image by MetisIP
  • RGB tiff image by MetisIP

Kịch bản được viết riêng cho nữ diễn viên Danuta Szaflarska, người đã 91 tuổi vào thời điểm khởi quay bộ phim. “Đã đến lúc chết” là câu chuyện về người cao tuổi có tên là Aniela, người chủ của một căn biệt thự gỗ lỗng lẫy trong quá khứ nhưng nay đã không còn như xưa. Sau nhiều, rất nhiều năm, cuối cùng bà cũng đã thấy những giấc mơ của mình trở thành sự thật – cuối cùng bà đã được “giải phóng” khỏi vai trò là người chủ cuối cùng và đó là bởi hậu quả của Thế chiến thứ II. Nhưng kết cục thì bà lại một lần nữa trở thành người chủ của ngôi nhà. Tuy vậy, khoảnh khắc đẹp đẽ và được mong đợi từ lâu này đã không như bà đã kỳ vọng. Người con trai duy nhất của bà không muốn cùng với gia đình mình chuyển về sống trở lại tại ngôi nhà của mẹ, và cũng không sẵn lòng tiến hành những cải tạo cần thiết cho ngôi nhà. Biệt lập với thế giới, thu mình trong căn nhà đồ sộ của mình, Aniela chỉ trò chuyện với người bạn sống cùng, người đồng hành và người bảo vệ duy nhất – chú chó của bà. Vào lúc hoàng hôn của cuộc đời, bà không chỉ phải đối mặt với hiện tại mà cả quá khứ. Cuộc đời của bà là một chiến thắng hay thất bại? Bà không bao giờ tự hỏi mình câu hỏi này một cách rõ ràng. Liệu chúng ta có tự hỏi mình?